“Có những ước mơ tưởng nhỏ bé đến mức không dám nói thành lời, nhưng lại sống âm thầm trong ta suốt cả tuổi thơ… Và một ngày kia, chúng được đánh thức theo cách không ngờ nhất.”
Ước mơ từ một vòng catwalk trong nhà
Khi còn bé, chắc hẳn ai trong chúng ta cũng từng được người lớn hỏi: “Ước mơ của con là gì?”
Tôi thì không nhớ rõ mình đã trả lời gì, nhưng có một điều tôi nhớ rất rõ — đó là mỗi lần được mua quần áo mới, tôi đều háo hức mặc thử và đi một vòng quanh nhà như thể đang biểu diễn. Trong ánh mắt bố mẹ, chị em và cả trong tưởng tượng của mình, tôi như một người mẫu thực thụ đang sải bước trên sàn catwalk.
Và có lẽ chính từ những lần “diễn” hồn nhiên ấy, một ước mơ nhen nhóm trong tôi – được một lần sải bước thật sự trên sàn catwalk, dù biết bản thân chẳng có chiều cao lý tưởng hay số đo người mẫu. Tôi lớn lên, và ước mơ ấy cũng lớn lên cùng tôi, dẫu chỉ âm thầm nằm lại trong một góc nhỏ của trái tim.
Gửi một tín hiệu cho vũ trụ
Năm ngoái, tôi sang Trung Quốc du học. Trong một khoảnh khắc, tôi đã thầm nghĩ:
“Sẽ có một ngày mình đến Bắc Kinh, mặc áo dài và chụp hình trên Vạn Lý Trường Thành.”
Tôi chẳng biết khi nào sẽ làm được điều đó. Nhưng tôi tin rằng, nếu ta thật sự mong muốn điều gì và gửi tín hiệu đủ mạnh đến vũ trụ, thì sớm muộn vũ trụ cũng sẽ lắng nghe.
Và rồi điều ấy đã đến, theo cách không thể nào ngờ tới: tôi không chỉ được chụp ảnh trong tà áo dài truyền thống trên Vạn Lý Trường Thành, mà còn được sải bước trên sàn catwalk giữa lòng thủ đô Bắc Kinh — trong một chương trình biểu diễn áo dài chính thức và long trọng.

Khi một giấc mơ nhỏ bé được gọi tên
Đầu năm 2025, Câu lạc bộ Di sản Áo dài Việt Nam được thành lập tại Trung Quốc, đồng thời tổ chức cuộc thi ảnh áo dài và chương trình biểu diễn mang tên “Áo dài Việt Nam – Di sản kết nối” tại Bắc Kinh.
Khi biết chương trình không yêu cầu tiêu chuẩn chiều cao người mẫu 😊, tôi lập tức đăng ký tham gia. Tôi hào hứng kêu gọi bạn bè bình chọn với hy vọng được vào vòng biểu diễn.
Tuy nhiên, sau khi thời hạn kết thúc, tôi mới biết rằng việc chọn Top 20 không dựa vào số phiếu, mà hoàn toàn do ban giám khảo đánh giá dựa trên hình ảnh gửi về. Và trong danh sách chính thức được công bố – tôi không có tên.
Dù có chút buồn, nhưng rồi tôi nhận ra, hành trình đi kêu gọi bình chọn ấy lại mang đến cho tôi niềm vui khác: tôi cảm nhận được rất nhiều tình cảm yêu quý từ bạn bè, thầy cô, đồng nghiệp cũ, người thân — họ không chỉ âm thầm ủng hộ tôi, mà còn chủ động đi kêu gọi người khác bình chọn giúp tôi. Qua đó, tôi cũng có dịp dọn dẹp danh bạ WeChat — thấy rõ ai còn giữ kết nối, ai đã rời đi. Với tâm thế nhẹ nhàng ấy, tôi đón nhận kết quả mà không quá buồn bã.
Phút bù giờ của vũ trụ
Tưởng rằng hành trình ấy khép lại, nhưng không — vũ trụ vẫn chưa đóng cánh cửa lại với tôi.
Hai ngày sau, Ban Tổ chức bất ngờ thông báo: trong Top 20 có thí sinh không thể tham gia. Và các suất dự bị sẽ được lựa chọn bổ sung. Và thật kỳ diệu, tôi chính là người được chọn.
Khoảnh khắc bước ra ánh sáng

Tôi sẽ không bao giờ quên được cảm giác lúc bước lên sàn diễn hôm ấy. Trong bộ áo dài truyền thống – do chính nhà thiết kế Tuấn Sành từng sáng tạo trang phục cho phu nhân Tổng thống Hàn Quốc và các nguyên thủ tại hội nghị APEC 2017 thiết kế – tôi sải bước giữa sự trang trọng của chương trình, và giữa trái tim đang thổn thức của chính mình.
Khoảnh khắc ấy, tôi như thấy mình trở lại với cô bé năm nào – người từng xoay một vòng trước gương trong bộ váy mới với ánh mắt lấp lánh. Nhưng khác chăng, lần này không phải là “một vòng quanh nhà” nữa, mà là một vòng sải bước trên sàn catwalk thật sự.

Nếu bạn có một giấc mơ, dù nhỏ đến đâu…
Tôi đã từng nghĩ ước mơ được đi catwalk là điều xa vời với mình – một cô gái không cao, không chuyên nghiệp, không danh tiếng. Nhưng giờ tôi tin rằng:
Giấc mơ không cần phải lớn, chỉ cần đủ thật lòng. Và nếu bạn dám mơ, dám tin, dám gieo hạt cho vũ trụ – thì một ngày nào đó, giấc mơ sẽ tìm được đường quay trở lại với bạn.
Vì khi vũ trụ đã chọn bạn, bạn không thể bị bỏ lại.
Tôi biết, hành trình này sẽ không trọn vẹn nếu không có những người đã âm thầm đồng hành và tiếp thêm động lực cho tôi. Cảm ơn gia đình, bạn bè, thầy cô, và cả những người chỉ quen qua vài dòng tin nhắn nhưng vẫn sẵn sàng bấm giúp một lượt bình chọn, gửi một lời chúc nhẹ nhàng, hay đơn giản là lắng nghe tôi kể chuyện.
Tất cả yêu thương ấy – dù lớn dù nhỏ – đã trở thành nguồn ánh sáng giúp tôi mạnh mẽ hơn, tự tin hơn, và tin vào những điều đẹp đẽ hơn trong cuộc sống này.
Biết ơn vì bạn đang ở đây
Rose !