Ngày cuối cùng của năm Rắn.
Tôi không còn đếm ngược với sự háo hức của những năm hai mươi, cũng không chờ một phép màu nào xảy ra đúng khoảnh khắc giao thừa. Tôi chỉ ngồi lại, nhìn năm cũ như nhìn một người bạn đã đồng hành suốt một quãng dài, có lúc dịu dàng, có lúc khắc nghiệt, nhưng luôn chân thật.
Năm Rắn dạy tôi về sự lột bỏ.
Rắn lột da để lớn lên. Con người cũng vậy. Muốn trưởng thành, phải dám rời khỏi lớp vỏ từng che chở mình. Tôi đã lột đi những chấp niệm tưởng như không thể buông, những kỳ vọng đặt sai chỗ, và cả thói quen nói “tôi ổn” trong khi bên trong chưa từng thật sự yên.
Sự thay đổi ấy không ồn ào. Không ai nhìn thấy. Nhưng tôi biết mình đã khác. Không phải để chứng minh điều gì với ai, mà để một ngày nhìn lại, có thể bình thản nói rằng: mình đã không sống hời hợt với ước mơ của mình.
Tôi không còn cần phải thắng ai. Tôi chỉ cần không thua chính mình.
Từ công việc đến tình yêu, bài học ấy lặp lại theo nhiều cách khác nhau.
Tôi từng nghĩ yêu là giữ. Nhưng rồi hiểu rằng yêu là soi. Trong ánh mắt của một người khác, ta nhìn thấy những tổn thương chưa lành và những nỗi sợ chưa gọi tên. Tôi nhận ra mình từng sợ mất mát đến mức quên mất việc yêu bằng sự đủ đầy.
Nếu một tình yêu không đi cùng tôi đến cuối, điều đó không còn khiến tôi oán trách. Bởi mỗi lần rung động đều mở ra một tầng hiểu biết mới về chính mình. Yêu, sau cùng, không phải để giữ một người ở lại. Yêu là để học cách ở lại với chính mình.
Thời gian vẫn trôi, nhanh như cách ta không kịp nhận ra mình đã khác đi.
Tôi từng sợ không kịp làm điều gì đó lớn lao, sợ những ước mơ chưa thành hình đã phải gác lại. Nhưng ngồi ở ngày cuối cùng của năm, tôi thấy lòng mình dịu xuống. Tôi không hoàn hảo. Vẫn có những ngày yếu lòng, vẫn còn những điều dang dở.
Nhưng tôi không còn trách mình.
Tôi biết ơn những lần vấp ngã vì chúng làm tôi khiêm nhường. Biết ơn những người đến rồi đi vì họ dạy tôi giá trị của sự hiện diện. Trưởng thành, có lẽ, không phải là đạt được tất cả, mà là bình thản trước những điều chưa trọn vẹn.

Và rồi năm Ngựa đang đến.
Nếu năm Rắn là năm của lột bỏ, thì năm Ngựa sẽ là năm của mở đường. Nhưng tự do không phải là chạy thật nhanh. Tự do là khi ta có thể bước đi mà không còn bị trói buộc bởi những nỗi sợ cũ. Là khi ta làm việc bằng đam mê nhưng không đánh đổi bình an. Là khi ta yêu bằng sự đầy đặn của nội tâm, chứ không phải bằng khoảng trống cần được lấp đầy.
Chúng ta không cầu mong năm mới sẽ dễ dàng. Chúng ta chỉ mong mình đủ vững vàng để đi qua mọi thử thách mà vẫn giữ được bản chất của mình.
Ngày cuối cùng của năm Rắn này, tôi đã học cách đứng vững. Đã học cách yêu mà không đánh mất bản thân. Đã học cách bước tiếp, ngay cả khi phía trước còn mờ sương.
Tạm biệt năm Rắn.
Chào năm Ngựa.
Tôi không cần một khởi đầu hoàn hảo. Tôi chỉ cần một trái tim đủ dũng cảm để tiếp tục.
Và nếu năm năm nữa tôi đọc lại những dòng này, mong rằng tôi sẽ mỉm cười. Bởi khi ấy, tôi biết mình đã đi xa hơn nỗi sợ hôm nay, và gần hơn với phiên bản tự do mà mình hằng mong muốn.
Nếu ai đó hỏi tôi năm nay tôi được gì, tôi sẽ trả lời:
Tôi được chính mình.
Biết ơn vì bạn đang ở đây!
Để lại một bình luận